Bài vảm nhận về tập truyện của chuyên mục “Lời muốn nói”

Thứ hai - 10/04/2017 05:59
Bài vảm nhận về tập truyện của chuyên mục “Lời muốn nói”
Vào những ngày vừa qua, chúng em đã được vào thư viện để đọc sách, ở đó chứa biết bao nhiêu là cuốn truyện ý nghĩa và mới. Sau một hồi tìm kiếm, em đã tìm được một cuốn sách hay cho mình, đó là tập truyện của chuyên mục Lời muốn nói, chuyên mục đã sản xuất ra bốn tập truyện : Cuộc đời có bao lâu mà… , khi yêu, I love you so, Mẹ người bạn của con và Ba sức mạnh của con. Đây đều là những tập truyện do tác giả Nhã Nam sản xuất, một tác giả mà hầu như những đứa trẻ đều biết đến các cuốn truyện, các bài thơ của ông. Nhìn ở ngoài, các cuốn truyện được trang trí rất đơn giản nhưng thật đẹp mắt, em thích nhất là tập truyện : Mẹ người bạn của con và Ba sức mạnh của con.
           Tập truyện nói lên những ý nghĩ của tác giả về người đã nuôi chúng ta nên người và đó không là ai xa lạ, đó là cha mẹ, người đã nuôi chúng ta để ta có được như ngày nay, chúng ta được đi học, được nói, được cười, được đùa giỡn… thì chúng ta đã biết ơn họ biết bao nhiêu. Trang đầu của tập truyện có ghi dòng chữ : dành tặng ba mẹ, những người tuyệt vời nhất trong cuộc đời con, với tất cả lòng biết ơn và tình thương mến. Dù đó là một ý nghĩ của tác giả nhưng đó cũng là điều em muốn nói với cha mẹ với một tấm giấy khen trên tay hay một bông hoa điểm mười nho nhỏ … Nhưng em không có đủ tự tin để nói những điều đó. Tác giả đã làm cho em nhớ lại những kí ức xưa, mẹ đã ôm em mỗi khi trời lạnh, mẹ đã băng vết thương lại cho em mỗi khi em bị té, mẹ đã thúc giục em mỗi khi em đi học trễ... Lật qua những trang sau, những trang truyện nhỏ bắt đầu hé lộ và em đã vô tình đọc được một lời bình của một người con : Mẹ tôi bảo rằng cái cây chính là người mẹ và rằng nỗi buồn của cây là nỗi buồn của mọi người mẹ chịu đựng khi con cái lớn lên và rời xa. Mẹ tôi bảo rằng niềm mong ước của người mẹ là một ngày nào đó, con cái sẽ trở về. không ước muốn gì hơn là được ngồi bên nhau, trong lặng im và hạnh phúc. Đúng thật, mẹ luôn phải chịu nhiều nỗi đau, từng chiếc lá tựa như từng đứa con, khi từng đứa con ra đi cũng như nỗi đau của mẹ ngày càng dâng cao, niềm mong ước của người mẹ là một ngày nào đó khi con cái trở về cũng là lúc các lá cây lại mọc ra và mỗi cái lá cây đó đã mang về một thành quả, hay một ánh hào quang rực sáng. Và đó là điều mẹ luôn mơ ước. Đối với em , mẹ luôn là người dẫn dường và người khơi nguồn sáng tạo cho em, một người mẹ tràn đầy tình thương và tận tụy đã thể hiện một tấm gương cao đẹp về tình yêu thương của những người là mẹ. Hồi em còn bé, mỗi lần em gặp chuyện vui, em đều chạy đến mẹ đầu tiên để cho niềm vui được nhân đôi, hay có gặp chuyện gì buồn em cũng đều chạy đến mẹ để cho nỗi buồn được giảm bớt. Mẹ luôn dang rộng vòng tay để ôm em vào lòng và em cũng luôn cảm nhận được sự ấm áp đó rất nhanh. Dù thời gian có thể trôi qua mau nhưng tình yêu thương của mẹ giành cho em không bao giờ cạn kiệt và mẹ luôn giành cho em những tình yêu thương đó bất kì lúc nào.
                Những trang tiếp theo là nói về cha, người mà đôi lúc em đã vô tình lãng quên đi, và sau khi đọc tập truyện này em mới hiểu được mỗi lúc đó em đã có lỗi như thế nào. Tác giả đã cho em hiểu thế nào là tình yêu thương của cha đã giành cho con cái và nó đáng quý đến dường nào, nhưng đôi lúc em đã vô tình lãng quên nó. Nhưng, em mong ba hiểu rằng đối với em ba thật đặc biệt, từ cái ánh mắt đến cái nụ cười, nó thật đẹp và nó luôn đọng mãi trong kí ức của một đứa trẻ đối với ba em chỉ là một đứa trẻ ngây thơ, hồn nhiên và còn rất điều nó cần phải học và ba đã dạy cho em những kiến thức, sức mạnh, sự tự tin để tiến bước từ lúc em còn be bé nhưng đến bây giờ vẫn còn và sau này vẫn còn, còn và còn mãi. Em đã từng nghe rằng : Cuộc đời của mỗi người được đo bằng năng lực người đó có khiến cho cuộc đời đó tốt đẹp. Với con…giá trị có một không hai của ba trong cuộc đời là không gì đo được. Đối với em, ba đã cho em thấy mình mạnh mẽ như thể em đang nắm giữ được cả thế giới. Ba khiến em tin rằng em đang làm chủ con đường trước mắt. Và cho dù con đường đó có chông gai, em biết rằng em có thể vượt qua được.
                  Em yêu cha mẹ nhiều lắm. Người đã sinh ra em, đã nuôi em khôn lớn, đã dạy dỗ em nên người và còn nhiều nhiều lắm. Dù em chưa làm gì được cho cha mẹ, nhưng em đã quyết tâm sẽ học hành thật giỏi để không phụ lòng cha mẹ đã cho em như ngày hôm nay. Em muốn nói với cha mẹ:
 
CON CẢM ƠN VÀ XIN LỖI CHA MẸ
 Tác giả: Lê Sanh Thảo Anh
Lớp : 6a10

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây